pg 88 chớp nhoáng rút nhanh
Nguyễn và tôi đã cùng lớn lên trong một khu phố nhỏ. Lòng tôi như trào dâng một cảm xúc mãnh liệt, như thể thời gian trở lại. Chúng tôi cùng nhau dạo chơi, chia sẻ từng giấc mơ và nỗi buồn. Nhưng cuộc sống dần cuốn trôi, và những cuộc chia ly trở thành tất yếu. Một hôm, khi đang đi ngang qua quán cà phê quen thuộc, tôi chợt thấy bóng dáng quen thuộc của Nguyễn.